Tìm kiếm trong blog này

Đang tải...
 

Bảy Ngày Cho Mãi Mãi - Marc Levy


Tác giả: Marc Levy.

Dịch giả: Hương Lan

Nhà xuất bản: Nxb Hội Nhà Văn



Ngày thứ nhất:

Nằm dài trên giường, Lucas nhìn ánh đèn đang nháy liên tục trên chiếc máy nhắn tin. Hắn gấp cuốn sách lại và đặt nó ngay bên cạnh mình, vẻ hoan hỉ. Đây là lần thứ ba trong vòng bốn mươi tám tiếng hắn đọc lại câu chuyện này, và theo trí nhớ thần sầu của hắn thì chưa bao giờ hắn đọc một câu chuyện nào hay như vậy.

Đầu ngón tay hắn mân mê bìa sách. Cái anh chàng Hilton này có khả năng trở thành tác giả mà hắn yêu thích nhất. Hắn lại cầm cuốn sách lên, cảm thấy vô cùng hạnh phúc vì một người khách nào đó đã để quên cuốn sách này trong ngăn tủ đầu giường của phòng khách sạn. Bằng một cử chỉ tự tin, hắn ném cuốn sách vào chiếc va-li vẫn mở nắp nằm phía cuối vai và rời khỏi giường. "Nào đứng dậy và bước đi thôi", hắn hớn hở nói. Đứng trước tấm gương trên cửa tủ, hắn thắt nút cà-vạt, chỉnh lại chiếc áo vét của bộ com-lê đen trên người, nhặt đôi kính mát trên kệ để gần ti-vi và nhét vào túi áo ngực. Chiếc máy nhắn tin gài trên đỉa quần hắn rung lên không ngớt. Hắn lấy chân đá cánh cửa tủ đứng duy nhất trong phòng sập lại rồi bước về phía cửa sổ. Hắn vén tấm màn màu xám im lìm ra để quan sát mảnh sân bên trong khách sạn, không một làn gió nào thổi đến để xua tan bầu không khí ô nhiễm đang tràn ngập khu hạ của Manhattan và trải dài đến tận rìa khu phố Tribeca.

Hôm nay sẽ là một ngày đầu hè oi bức, Lucas tôn thờ ánh nắng mặt trời, và ai là người biết rõ hơn hắn về tác hại của nó? Trên những vùng đất khô cằn, chẳng phải chính mặt trời đã làm sinh sôi nảy nở đủ các loại mầm bệnh và vi khuẩn sao, chẳng phải chính nó đã cố chấp hơn cả thần chết trong việc loại bỏ những kẻ yếu ớt ư? "Ánh sáng đây rồi!" Hắn vừa véo von hát vùa nhấc điện thoại. Hắn yêu cầu quầy tiếp tân chuẩn bị hóa đơn thanh toán, kỳ nghỉ ở New York của hắn vừa phải kết thúc sớm hơn dự định, rồi hắn rời khỏi phòng. Đến đầu hành lang, hắn giật đứt dây chuông báo động cạnh cửa mở ra cầu thang thoát hiểm.

Ra đến mảng sân con, hắn lấy cuốn sách ra trước khi ném chiếc va-li vào một thùng đựng rác to rồi rảo bước vào một hẻm nhỏ.

Trong khu phố nhỏ SoHo với mặt đường lát gạch lổ chỗ, Lucas hau háu rình mò một ban công có lan can bằng sắt đang ráng cầm cự để khỏi bị đổ sụp xướng nhờ hai chiếc đinh gỉ vẫn cầm cố bám vào tường. Khách trọ ở tầng ba, một cô người mẫu có bộ ngực tuyệt đẹp, cái bụng khiêu gợi và đôi môi mềm mại đã đến nằm trên chiếc ghế dài, hoàn toàn không ngờ vực bất cứ điều gì, mọi thứ thật hoàn hảo. Trong vài phút nữa (nếu như hắn không nhìn nhầm, mà hắn chẳng nhìn nhầm bao giờ), đôi đinh tán sẽ rời ra. Cô nàng xinh tươi sẽ nằm dài phía dưới ba tầng gác, toàn thân giập nát. Máu từ tai chảy ra sẽ len theo các khe hở giữa những viên gạch lát đường tô đậm thêm vẻ kinh hoàng trên mặt cô.

Khuôn mặt xinh đẹp của cô sẽ đọng lại như vậy cho tới khi bị phân hủy trong một chiếc quan tài gỗ thông mà gia đình sẽ nhét cô vào rồi ném cả xuống dưới một lớp đá hoa cùng vài lít nước mắt vô dụng. Không có gì hết, ngoài bốn dòng viết vội được đăng trên tờ báo của khu phố và một vụ kiện sẽ nổ ra chống lại người quản lí tòa nhà. Một gã chịu trách nhiệm về kỹ thuật trong tòa thị chính sẽ bị sa thải (bao giờ chẳng phải có một thủ phảm), một trong những thượng cấp của gã sẽ cho vụ việc rơi vào lãng quên bằng cách kết luận rằng tai nạn đó suýt nữa đã trở thành một thảm kịch nếu chảng may có một vài khách bộ hành đang đứng dưới ban công. May mà có Chúa trời phù hộ, mà cuối cùng thì đó chính là vấn đề của Lucas.

Một ngày suýt nữa đã có thể bắt đầu tuyệt vời nếu như từ trong căn hộ xinh xắn ấy không có tiếng chuông điện thoại reo lên, và nếu như cái kẻ ngu ngốc sống trong căn hộ ấy đã không để quên điện thoại di động trong buồng tắm. Con bé ngu dốt và khờ khạo đứng dậy đi lấy điện thoại: rõ ràng là bộ nhớ của một chiếc máy Mac còn lớn hơn bộ não của một người mẫu, Lucas thất vọng tự nhủ.

Lucas nghiến răng khiến đôi hàm kêu lên kèn kẹt, hệt như âm thanh phát ra từ chiếc xe cam-nhông chở rác từ đầu phố đi xuống đang tiến lại gần chỗ hắn, đi đến đâu là cả đoạn phố rung lên rền rĩ. Một tiếng rắc đang gọn vang lên, cả khối kim loại bung khỏi bức tường và đổ sụp xuống. Một thanh lan can văng thật mạnh vào khung cửa sổ tầng dưới làm ô cửa kính vỡ tung toé. Một mớ khổng lồ các thanh sắt gỉ sét, nơi trú ẩn lý tưởng cho những tập đoàn trực khuẩn uốn ván, đổ ập xuống mặt đường. Mắt Lucas lại sáng lên lần nữa khi một thanh rầm bằng kim loại nhọn hoắt đang rơi xuống đất với một tốc độ chóng mặt. Nếu như những tính toán tức thời của hắn chính xác, thì chưa phải đã hoàn toàn hết hi vọng. Hắn uể oải bước ra mặt đường, buộc người lái xe bên phải hãm tốc độ lại. Thanh rầm liến xuyên ngang khoang lái của xe chở rác và đâm thẳng vào ngực người lái xe. Chiếc xe ben đột ngột bị đánh lái ngoặc sang một bên. Hai công nhân vệ sinh đứng ngất ngưởng trên khoang sau không kịp kêu tiếng nào: một người bị rơi tõm ngay vào cái mõm đang há toát ra ở phía sau xe và lập tức bị nghiền nát bởi bộ hàm nghiền rác vẫn điềm nhiên vận hành như không có chuyện gì xảy ra, người kia bị hất về phía trước và trượt đi trong trạng thái bất tỉnh trên mặt đường đá dăm. Trục trước của chiếc xe đè nghiến qua chân anh ta. Vẫn trên đà trôi, chiếc xe tông vào một cột đèn đường và hất tung nó lên không trung. Các dây điện bị bứt ra trơ trụi vừa hay rơi tõm xuống rãnh nước bẩn bên đường. Một chùm tia lửa toé ra báo hiệu một cú chập điện tuyệt vời trong cả khu nhà. Khắp khu phố, các đèn ngã tư tắt phụp rồi chuyển sang màu đen ngòm như màu bộ com-lê trên người Lucas. Xa xa, bắt đầu có tiếng xe cộ đâm sầm vào nhau vì thiếu đèn báo hiệu nơi các ngã tư. Ở chỗ giao nhau giữa đường Crosby và đường Spring, chiếc xe chở rác điên cuồng đâm vào một chiếc ta-xi màu vàng đã không kịp tránh do quá bất ngờ. Bị xô mạnh ngang sườn xe, chiếc Ta-xi của hãng Yellow Cab lao vào lớp cửa kính của cửa hàng bán đồ lưu niệm thuộc bảo tàng Nghệ thuật hiện đại. "Lại thêm một hình trang trí cho cửa kính; Lucas thì thầm. Trục trước của chiếc xe ben trườn lên một chiếc xe đậu bên đường, đôi đèn pha giờ tắt ngóm chỉa thẳng lên trời. Chiếc xe nặng trịch giờ méo đi trong tiếng rách xé tai của lớp vỏ tôn trước khi đổ nghiêng về một bên. Hàng tấn rác đổ thốc tháo từ khoang chứa ra đường tạo thành một tấm thảm nhớp nhúa. Sau tiếng ồn ào của tấn thảm kịch vừa xong là một sự im lặng chết chóc. Mặt trời vẫn bình thản leo tiếp quãng đường lên đỉnh, sức nóng của những tia nằng nhanh chóng làm bầu không khí trong khu phố trở nên hôi thối nồng nặc. Lucas chỉnh lại cổ áo sơ-mi, hắn rất ghét để vạt sơ-mi thò ra khỏi áo vét. Hắn ngắm nhìn bãi chiến trường do thảm hại vừa qua còn để lại xung quanh. Theo đồng hồ đeo tay của hắn thì bây giờ có chín giờ sáng, và cuối cùng thì một ngày đẹp trời cũng đã bắt đầu. Người lái ta-xi gục đầu trên vô-lăng, khiến còi xe kêu inh ỏi hòa với tiếng còi phát ra từ những chiếc xe kéo rơ-mooc trong cảnh New York, một chốn tuyệt vời trong những ngày đẹp như buổi sáng chủ nhật cuối thu này. Lucas đi về phúa cảng. Ở đó có một chiếc trực thăng đang chờ để đưa hắn đến sân bay LaGuardia, máy bay của hắn sẽ cất cánh trong sáu mưới sáu phút nữa.
Bến số 80 của khu cảng thương mại San Francisco vắng tanh, Zofia chậm rãi gác máy điện thoại và bước ra khỏi ca-bin. Hai mắt nheo lại vì ánh sang, cô ngắm nhìn bớ kè chắn song phía đối diện. Một đám đàn ông đang hối hả quanh những chiếc công-ten-nơ khổng lồ. Ngồi trong khoang lái treo lơ lửng trên cao, những công nhân lái cần cẩu khéo léo điều khiển vũ điệu của những chiếc móc di chuyển bắt chéo nhau trên một tàu chở hàng lớn sắp khởi hành sang Trung Quốc. Zofia thở dài, cho dù có thiện chí đến đâu đi nữa, cô cũng không thể một mình làm hết mọi việc. đúng là cô cũng có một số khả năng phi thường, nhưng cô không thể đồng thời có mặt ở mọi nơi.

Sương mù đã che khuất cây cầu treo Golden Gate, chỉ còn những đỉnh trụ cầu nhô lên khỏi đám mây dày đặc đang lấn dần vào vịnh. Trong vài phút nữa, mọi hoạt động trong khu cảng sẽ phải ngừng lại vì tầm nhìn giảm thiểu. Zofia tươi tắng trong bộ đồng phục của nữ nhân viên an ninh, chỉ có rất ít thời gian để thuyết phục các đốc công yêu cầu các công nhân bốc xếp dừng công việc được trả lương theo giờ của họ lại. Gia1 mà cô biết cách nổi cáu thì!... Mạng sống của một con người lẽ ra phải đáng giá hơn một vài thùng hàng được chất vội vàng; nếu không thì cô chẳng việc gì phải đứng đây vào lúc này.

Zofia rất yêu bầu không khí trên bến cảng. Lúc nào cô cũng có nhiều việc để làm ở đây. Tất cả những số phận khốn khổ nhất trên đời đều tập trung dưới bong những kho hàng cũ. Những người vô gia cư chọn nơi đây làm chỗ trú than, dù chỉ vừa đủ để che cho họ khỏi những cơn mưa mùa thu hay những trận gió lạnh băng mà biển Thái Bình Dương đổ vào thành phố mỗi khi mùa đông tới, khỏi cả những chuyến đi tuần của cảnh sát, những người hiếm khi muốn bén mảng tới chốn này cho dù vào bất cứ thời tiết nào.

- Manca, hãy bảo họ dừng tay lại ngay!

Người đàn ông vóc dáng bệ vệ làm ra vẻ không nghe thấy tiếng cô. Ông chăm chú ghi số liệu của một chiếc công-ten-nơ đang lơ lửng trên cao vào cuốn sổ lớn tì trước bụng.

- Manca! Đừng bắt tôi phải lập biên bản, hãy cần lấy bộ đàm và ra lệnh cho họ dừng tay ngay bây giờ! – Zofia tiếp tục – Tầm nhìn đã xuống dưới tám mét và anh biết rõ rằng anh đã phải thổi còi ra lệnh ngừng công việc từ lúc chỉ còn mười mét.

Người đốc công tên Manca ký tắt vào tờ giấy và đưa cho anh chàng trợ lý trẻ tuổi phụ trách việc chấm công. Ông phẩy tay ra dấu anh ta có thể đi.

- Đừng đứng chỗ đó nữa, cô đang trong khu vực không an toàn: nếu dây bị tuột thì hối cũng không kịp đâu!

- Đúng vậy, nhưng dây sẽ không bao giờ bị tuột. Manca, anh có nghe tôi nói gì chưa? - Zofia nhắc lại.

- Tôi làm gì có máy ngắm la-de trong mắt cơ chứ!- Người đàn ông vừa càu nhàu vừa gãi tai.

- Nhưng cái cách anh tảng lờ còn chính xác hơn bất cứ kính đo tầm nhìn nào! Đừng tìm cách trì hoãn nữa, hãy đóng ngay cảng này lại cho tôi trước khi quá muộn.

- Cô mới phải làm việc ở đây từ bốn tháng nay và chưa bao giờ năng suất lại xuống thảm hại như bây giờ. Có phải cô sẽ nuôi sống gia đình các an hem công nhân vào những ngày cuối tuần không?

Một chiếc máy kéo bò lại gần khu bốc dỡ hàng. Người lái xe không còn nhìn rõ mọi thứ, bộ hàm xúc phía trước xe thiếu chút nữa thì va phải thùng sau của chiếc xe kéo rơ-mooc.

- Thôi tránh ra đi nào cô bé, cô cũng thấy mình đang cản trở mọi người chứ!

- Không phải tôi cản trở, mà là sương mù. Chỉ cần anh trả lương cho công nhân theo kiểu khác là được. Tôi biết chắc lũ trẻ của họ sẽ vui mừng nếu tối nay bố chúng về sớm, còn hơn là nhận tiền bảo hiểm sinh mạng từ nghiệp đoàn. Khẩn trương lên, Manca, hai phút nữa tôi sẽ viết cho anh một bản báo cáo buộc gửi tới tòa án và đích than tôi sẽ tới gặp thẩm phán để làm chứng đấy.

Người đốc công nhìn Zofia chòng chọc rồi nhổ một bãi nước bọt xuống cảng.

- Đến tăm nước cũng chẳng còn nhìn thấy được nữa kìa! - Cô nói .

Manca nhún vai, vớ lấy máy bộ đàm và miễn cưỡng ra lệnh dừng toàn bộ hoạt động. Một lát sau, bốn tiếng còi rút lên, khiến mọi vũ điệu của các cần cẩu, máy nâng, máy kéo, máy ủi cũng như tất cả những gì đang chuyển động xung quanh bến và kho hàng đột ngột chững lại. Xa xa, trong sự mờ ảo của sương mù dày đặc, tiếng còi của một chiếc xe kéo vẳng lại đáp trả lệnh ngừng hoạt động.

- Cứ tiếp tục với chuỗi ngày thất nghiệp kiểu này, chắc cảng sẽ phải đóng cửa sớm mất thôi.

- Tôi có phải là người làm mưa làm gió đâu, Manca, tôi chỉ muốn bảo vệ tính mạng cho các công nhân của anh thôi. Đừng cau có như vậy nữa, tôi rất ghét phải cãi nhau với anh, tôi mời anh một tách cà phê và món trứng chưng. Đi nào!

- Cô muốn nhìn tôi bằng đôi mắt tròn xoe như thiên thần của cô bao lâu cũng được, nhưng tôi báo cho cô biết, chỉ cần lên đến mười mét là tôi cho tất cả hoạt động lại ngay!

- Bất cứ khi nào anh bắt đầu đọc được dòng tên trên vỏ các con tàu! Thôi nào, chúng ta đi!

Quán Fisher’s Deli, quán cơm ngon nhất trong cảng, đã kín chỗ. Mỗi khi sương mù dày đặc, tất cả các công nhân cảng lại tụ tập ở đây để chia sẻ với nhau hy vọng mặt trời sẽ ló rạng để cứu vãn ngày làm việc của họ. Đám công

Nhân dạn dày kinh nghiệm tụ tập nhau quanh những chiếc bàn nằm trong góc quán. Những người trẻ hơn đứng túm tụm quanh quầy rượu gặm móng tay và hùa nahu đoán những mũi tàu, những đỉnh cần cẩu ló qua cửa sổ quán, những dấu hiệu đầu tiên khi thời tiết sáng sủa lên. Đằng sau những câu chuyện vu vơ, ai nấy đều khấn thầm, ruột thắt lại, trái tim se sắt. Với những con người đa năng luôn sẵn sang lao động cả ngày lẫn đêm, không bao giờ cất lời than thở khi hơi ẩm và độ mặn của muối luồn lách vào từng khớp xương trong người họ, chẳng bao giờ cảm nhận được chính bàn tay của mình bởi lớp chai dày cộp phủ ngoài da, trở về nhà chỉ với một vài đồng dính túi do nghiệp đoàn ban phát quả là một điều khủng khiếp.

Những âm thâm ồn ào hỗn độn trong quán ăn – tiếng thìa nĩa va vào nhau, tiếng hơi nước rít lên trong bình pha cà phê, tiếng những viên đá kêu lanh canh trong bát. Trên những dãy ghế bọc vải giả da màu đỏ, đám công nhân ngồi chen chúc từng nhóm sáu người một và rất ít lời trao đổi vang lên át tiếng ồn ào.

Mathilde, cô phục vụ bàn có mái tóc cắt ngắn theo kiểu của Audrey Hepburn và dáng người mảnh mai trong chiếc áo choàng bằng vải kẻ ca ro to, tay bê một chiếc khay đầy tới nỗi những chai nước trên đó dường như chỉ có thể đứng vững nhờ phép màu. Cuốn sổ gọi món nhét trong túi tạp dề, cô không ngớt đi lại giữa nhà bếp và quầy thu tiền, rồi từ quầy rượu tới các bàn, từ ô cửa phòng bếp ra chỗ rửa bát đĩa. Những ngày trời mù sương đối với cô luôn luôn vất vả, song so vớI sự cô đơn thường nhật thì đó là những ngày cô yêu thích nhất. Với nụ cười vồn vã, ánh mắt liếc ngang, những lời đối đáp lanh lẹ cô luôn biết cách khiến cho những ngườI đàn ông bắt chuyện với cô cảm thấy phấn chấn hơn. Cửa quán bật mở, cô quay đầu nhìn và nở nụ cười thât tươi, cô biết rõ cô gái vừa bước chân vào quán.

- Zofia! bàn số 5! Khẩn trương lên, thiếu chút nữa thì em đã phải nhảy lên bàn để giữ chỗ cho chị. Em sẽ mang cà phê tới ngay đây.

Zofia ngồi vào bàn cùng với người đốc công lúc này vẫn luôn miệng càu nhàu :

- Năm năm rồi tôi luôn nhắc họ phải lắp đèn cao áp. Ít nhất mỗi năm cũng làm thêm được hai chục ngày. Mà các tiêu chuẩn được đặt ra cũng thật ngu xuẩn, công nhân của tôi có thể làm việc cho tới khi tầm nhìn chỉ còn năm mét, họ toàn những tay lão luyện.


https://www.box.com/s/2975869e9fcba186b391

0 bình luận:

Đăng nhận xét